11:17 Thứ 5 - Ngày 21 tháng 6 năm 2018 Sitemap    Liên hệ

Trang chủ » Xe Open Bus » Xe bus đi Thakhet Lào


Xe bus đi Thakhet Lào


Xe bus đi Thakhet Lào

XE BUS GIƯỜNG NẰM HÀ NỘI ĐI LÀO
- Hà Nội – Viêng Chăn: 600,000đ/vé
- Hà Nội – Savana Khẹt: 800,000đ/vé
- Hà Nội - Xiêng Khoảng: 700.000 đ/ vé
- Hà Nội - Tha Khet: 750.000 đ/vé
- Thời gian khởi hành: 18h.30 hàng ngày
- Thời gian: 22 tiếng – 25 tiếng

Trên đường đi Thakhet, tôi gặp một bản khá nhộn nhịp. Trên con đường lớn dẫn vào bản có một cái chợ ăn một tô khợp bun và mua thêm đồ ăn đem theo. Ra khỏi chợ, tôi thẳng đường quốc lộ mà tiến thì thấy hai bên đường có nhiều quầy bán chuối già và chuối cau.

Tôi dừng xe tấp vào quầy bán chuối của hai cô bé khoảng 10 - 11 tuổi, dù không có ý định mua chuối vì đã mua lỉnh kỉnh nhiều thứ rồi. Một cô bé xách nguyên buồng chuối cau được cột trong một bao ny lông màu đỏ ra đưa cho tôi và nói giá 5 ngàn. Tôi tưởng mình nghe lầm, làm gì có giá 5 ngàn cho cả buồng chuối cau như vậy. Tôi cầm lấy và hỏi đi hỏi lại, 5 ngàn à? (ha pan kip?) cô bé gật đầu. Cô bé kia quay sang nói nhỏ: chệt pan (7 ngàn) nhưng cô bé này vẫn khăng khăng giá 5 ngàn. Ôi trời, tôi có thể từ chối một giá rẻ thế sao? Ở các bản khác với 5 ngàn tôi chỉ có thể mua 1 nải chuối cau thôi.
Buồng chuối treo trước ghi đông xe thật tiện nhưng cũng khiến nhiều người nhìn tôi ngạc nhiên.

Vậy là tôi cầm lấy buồng chuối và máng luôn vào tay lái xe. Tôi cũng không biết làm sao mà lái xe nữa nhưng tôi không thể không mua. Tôi móc 5 ngàn ra đưa và lên xe đạp. Mấy người bán hàng ở các gian gần đấy nhìn tôi cười ha hả.

Thật buồn cười là tôi chở cả buồng chuối theo, cứ vừa đi vừa bẻ chuối ăn. Buồng chuối này không ngọt và thơm như chuối cau ở các nơi khác, nhưng cũng không tệ. Chốc chốc tôi lại dừng lại, bẻ chuối ăn. Loáng cái đã hết 3 nải. Vẫn còn ba, bốn nải nữa, hai nải cuối vẫn còn xanh.

Đi một hồi thì vào bản Namthone. Dọc hai bên đường là các bảng hiệu tiếng Việt. Người Việt sang đây chọn toàn các bản, thị trấn lớn hoặc thành phố mà sống và làm ăn thôi. Cứ thấy nơi nào có nhiều bảng hiệu tiếng Việt thì biết đó là một bản lớn, các bản nhỏ gần như không có người Việt. Ngoài ra người Việt sống ở phía Nam nhiều hơn ở phía Bắc, có thể là do ở phía Nam kiếm tiền dễ hơn chăng và có thể do ở phía Nam gần biên giới Lào-Thái và mỗi khi hết hạn 30 ngày, họ chỉ cần qua cầu vượt sông Mê Kông sang Thái rồi lại về Lào để được đóng một cái mộc 30 ngày khác.

Trời bắt đầu nắng lên. Tôi ghé vào một ngôi chùa bên đường để lấy nước cho vào chai. Chùa chiền ở Nam Lào có những đặc điểm hơi khác với các ngôi chùa ở phía Bắc một tí.