18:27 Thứ 2 - Ngày 11 tháng 12 năm 2017 Sitemap    Liên hệ

Trang chủ » Rao vặt

Chi tiết tin rao vặt: Xe bus Hà Nội đi Thà Khẹt Lào
busdilao
busdilao@gmail.com
2015-05-17 21:50:13

XE BUS GIƯỜNG NẰM HÀ NỘI ĐI LÀO
- Hà Nội – Viêng Chăn: 600,000đ/vé
- Hà Nội – Savana Khẹt: 800,000đ/vé
- Hà Nội - LuangPrabang: 980,000đ/vé
- Hà Nội - Xiêng Khoảng: 700.000 đ/ vé
- Hà Nội - Tha Khet: 750.000 đ/vé
- Thời gian khởi hành: 18h.30 hàng ngày
- Thời gian: 22 tiếng – 25 tiếng

PHÒNG BÁN VÉ XE BUS ĐI LÀO
Tel: 04 39960199, 66851888
Hotline: 0934 455 899 # 0935899688
Email: busdilao@gmail.com
Website: http://bustolaos.com

Tôi đến Thakhet vào buổi chiều, đạp xe loanh quanh và tìm thấy một nơi lý tưởng để cắm trại ở bờ sông Mê Kông, gần khu vực có nhà dân. Loay hoay một lúc lâu tôi mới dựng chiếc lều và sắp xếp đồ đạc xong lúc trời vừa tối nên phải lọ mọ tìm lối xuống bờ sông (dốc đứng và cách mặt nước khá cao) để tắm. Tưởng tối rồi, sẽ chẳng ai trông thấy tôi nhưng lại có một người đàn ông đứng hóng mát gần đó.

Hắn bước lại gần và hỏi tôi, người Việt hay Lào. Tôi nói người Việt. Hắn nói tiếng Việt giọng Huế nhưng bảo mình là người Lào, do làm ăn với người Việt nên biết tiếng Việt. Hắn cứ luôn miệng bảo tôi ngủ ở đây không được đâu, công an bắt? Tôi hỏi vì sao công an bắt. Hắn bảo không biết nói thế nào.

Tôi leo xuống dưới để tắm, nhìn quanh quất không thấy ai cũng chả thấy hắn ở đâu, nghĩ bụng hắn bỏ vào nhà rồi, trời tối mà không có ai nên tôi cởi đồ ra tắm luôn. Mát dễ sợ nhưng vừa tắm vừa sợ có cái gì đó dưới sông… kéo tôi xuống nước (mỗi khi ra sông suối hay biển là tôi hay nghĩ vớ vẩn như vậy lắm).

Tắm xong, tôi lọ mọ leo trở lên. Vừa đến bờ thì hắn từ đâu chui ra lại bảo không thể ngủ ở đây đâu. Tôi mặc kệ gã, chui vào lều ngủ trong tiếng tụng kinh bằng micro của các nhà sư vọng sang từ Thái Lan.

Mới sáng sớm, gã thanh niên lúc tối đã đến cùng thêm một người nữa. Lại bảo không ngủ ở đấy được. Ghét quá! Từ đấy, ai hỏi gì tôi cũng cấm khẩu luôn, hoặc cứ bảo không biết “bo hu.” Bọn họ hỏi chán nên bỏ đi.

Tôi leo xuống sông gội đầu, có một ngư dân lúi cúi làm gì đó trên thuyền của anh ta. Khi tôi lên bờ, anh ta cũng lên bờ và cũng lại hỏi. Anh ta bảo ở Thakhet có nhiều con nghiện lắm. Ngủ lung tung, chúng thấy sẽ mò đến đòi tiền hoặc cắt cổ để cướp đồ.

Tôi thuộc dạng “điếc không sợ súng” do không đọc được báo địa phương nên ai viết gì cũng chả biết, chứ ở Việt Nam chẳng dám đi bụi kiểu nầy tí nào đâu. Thế mới biết, báo chí có lợi mà cũng có hại vô cùng. Cái hại ở đây là làm mọi người sợ hãi, mất lòng tin vào tất cả mọi người xung quanh; bước chân ra đường là nơm nớp lo sợ, thấy ai cũng cảnh giác. Ở Lào cũng có những vụ án tương tự nhưng tôi không biết gì cả (có đọc được báo đâu mà biết) nên tôi đi và sử dụng trực giác, ăn bờ ngủ bụi mà đến nay vẫn bình an vô sự. Báo chí nhiều khi nói thái quá làm cho con người thêm sợ và lúc nào cũng sống trong sợ hãi và cảnh giác.

Thu dọn xong hành lý, tôi đạp xe tham quan Thakhet và thưởng thức món bánh mì Lào nhưng mang phong cách Việt Nam. Bánh mì thịt ở Thakhet thật đặc biệt. Ổ bánh mì to như bánh mì baguette nhưng ngắn hơn một tí, bên trong nhét đầy thịt, giò chả, dưa leo, ngò, có giá 12-13 ngàn kip.

Tôi mua bánh mì ở một bà bán ở một trong bốn góc đường của quảng trường chính. Quán của bà khá đông khách nên lần đầu đến, thấy đông quá, tôi bỏ đi, đạp xe loanh hoanh chụp hình đã đời rồi mới quay lại mua. Nghe bà nói tiếng Việt với vài khách hàng, tôi ngỡ bà là người Huế nhưng bà bảo bà sinh ra và lớn lên ở Lào.

Nếu muốn thưởng thức bánh mì thịt của bà các bạn đến quảng trường trước 9 giờ sáng. Đi hết cả bốn góc quãng trường thì thế nào cũng thấy hàng bánh này. Quảng trường này không lớn lắm nên việc đi dạo một vòng vào buổi sáng ở một nơi cổ kính rêu phong thì cũng đáng lắm chứ!

Nếu không các bạn cứ đi loanh quanh Thakhet cũng sẽ gặp nhiều quầy bán bánh mì thịt khác. Từ bờ sông đi thẳng băng qua quảng trường và đi dọc con đường chính đến ngã tư có đèn giao thông đầu tiên, rẽ phải và đi tiếp một đoạn, các bạn sẽ thấy mấy hàng bánh mì thịt nằm san sát nhau.

Tôi dừng lại ở một nơi có mái che trên bờ sông Mê Kông, đối diện xéo khách sạn Mekong để gặm nửa ổ bánh mì (ổ bánh lớn lắm nên mỗi lần chỉ ăn hết nửa ổ dù tôi ăn nhiều lắm đấy).

Khi tôi ăn xong và lấy sổ tay ra hí hoáy viết thì có một thằng nhóc chạy xe máy ngang qua, nó nhìn thấy tôi thì vòng trở lại, đậu xe ngay bên ngoài và gọi điện thoại cho bạn bè. Hắn bảo có một người nước ngoài đi một mình, chắc hắn bảo bạn bè đến “thịt” tôi. Lại có một tên khác đi xe ngang qua (không cùng bọn bởi chúng không nói chuyện với nhau), thấy tôi nên ghé vào, ngồi bên cạnh, tôi chả thèm để ý, ngồi chán, hắn bỏ đi. Gã bên ngoài gọi điện thoại liên tục. Tôi viết xong nên cũng đứng dậy đi.

Tôi đi ra chợ Na Bô thì gặp một chị người Huế bán bánh canh ở trước cổng chợ 12 năm rồi, cũng sử dụng loại mộc nhập cảnh 30 ngày như tôi. Chị bảo ở Thakhet bọn xì ke nhiều vô số kể (hú vía là tôi ngủ ở bờ sông mà không bị bọn chúng bắt gặp), đặc biệt là bọn thanh niên hút hít nhiều lắm. Tôi chợt nghĩ, hình như ở Lào hầu như không có gì cho thanh niên tiêu khiển cả.

Bánh canh chị bán 5 ngàn kíp/tô, giống loại bánh canh mà tôi ăn ở Nongkhai, Thái Lan. Tôi bảo chị sang Thái mà bán bởi vì người Thái ăn món này nhiều lắm. Chị bảo, Thái khó hơn Lào, không cho sang đấy bán hàng đâu. Như chị ở Lào, ngồi một chỗ thì không sao chứ đẩy xe đi lòng vòng là bị công an bắt phạt rồi. Chị bảo mấy cô gái sang đây làm móng cũng phải canh buổi trưa khi họ nghỉ rồi mới dám đạp xe lòng vòng chứ họ mà bắt được thì phạt nhiều tiền lắm. Có lần họ bắt hơn chục người Việt ở quá hạn, họ bắt mỗi người nộp phạt 150 đô Mỹ. Thế mới biết kiếm được đồng tiền nơi đất khách cũng lắm nhiêu khê!

Chia tay chị, tôi lại đạp xe đi. Vào một con đường đang sửa chữa về hướng chợ cây số 3, bụi mù trời, gặp một đám ma của Việt kiều.
Ở Thakhet có rất nhiều người Việt sinh sống, kinh doanh nhiều ngành nghề như nhà trọ, nhà hàng ăn uống, cà phê, karaoke...

Tôi vừa đi vừa chụp hình các hàng quán của người Việt trên con đường này, nào là nhà hàng, quán karaoke, quán cà phê, nhà trọ… thì một người đàn ông bước ra từ một ngôi nhà và gọi đúng tên tôi. Thì ra đó là anh Quang, người buôn gỗ tôi đã gặp ở bản Phon Phon hôm trước.

Anh ta móc túi ra đưa cho tôi quyển từ điển Việt-Lào-Việt, bảo rằng mới vào nhà sách mua lúc sáng, trưa hôm nay dự định quay lại bản Phon Phon để tặng tôi nếu tôi còn ở đó. Anh Quang bảo tôi nên ghé thăm hang Tượng Phật Đồng Đen mới được phát hiện khoảng 3 năm nay thôi, nơi này linh thiêng lắm. Anh ta bảo tôi nghỉ tại nhà nghỉ ấy, sáng hôm sau anh ta sẽ lái xe chở đi thăm. Tôi hỏi thăm đường đến đó và bảo nếu muốn đi thì tôi sẽ tự đạp xe.

Tôi buồn cười nhất là trước khi chia tay mọi người lên đường để đi chở gỗ, anh Quang hỏi tôi là: Người như Dung thì có bao giờ khóc không vậy? Tôi nói dĩ nhiên là có rồi, lúc nhỏ tôi là người khóc dai nhất, mỗi khi khóc là khóc đến mấy ngày.

Trong gia đình tôi ai cũng ngán mỗi khi làm cho tôi khóc đấy bởi vì tôi khóc đến mấy ngày theo quy trình sau: khóc đến khi ăn thì dừng khóc để ăn, ăn xong lại khóc tiếp, đến khi ngủ thì dừng khóc để ngủ, ngủ dậy lại khóc tiếp, đang khóc mà có chuyện gì buồn cười thì dừng lại để cười, cười xong lại khóc tiếp… Bây giờ người nhà tôi còn nhắc mãi cái “điệp khúc” khóc của tôi đấy!

Các tin rao vặt đã đăng :